Ứa nước mắt với câu chuyện của đôi vợ chồng nghèo đi khám hiếm muộn

Sáng nay, vợ chồng em vào bệnh viện Từ Dũ khám thai định kỳ. Trong lúc ngồi ngoài sân bệnh viện ăn sáng, tình cờ chứng kiến câu chuyện của đôi vợ chồng nhà này mà em ứa nước mắt luôn các mẹ.

Nhìn bề ngoài họ ăn bận có phần hơi đơn giản, dáng hơi vất vả lam lũ em đoán chắc hoàn cảnh cả hai cũng khó khăn. Từ ngoài cổng, cả hai rụt rè bước đến chỗ em, hỏi nhỏ:

– Chị ơi, cho em hỏi chỗ khám hiếm muộn ở đâu vậy ạ?

– Bên kia em, em đi thẳng xong nhìn qua phải gần bãi gửi xe là thấy ngay.

Hỏi xong, họ cảm ơn định bước đi thì anh chồng kéo tay chị vợ ngồi xuống dãy ghế đá gần chỗ em ngồi, ngăn cách nhau bởi một chậu cây. Anh chồng bảo:

– Đi xe cả đêm chắc em mệt rồi, em ngồi đây nghỉ chút anh đi mua đồ ăn sáng cho em ăn rồi mình cùng vào.
Nói rồi anh chồng vội vã bước đi, dáng vất vả và tất bật không thể lẫn vào đâu được giữa đám đông. Còn chị vợ ngồi yên lặng trên ghế đá, ánh mắt nhìn xa xăm thở dài và buồn bã. Không biết vì sao em lại chú ý đến nhất cử nhất động của đôi vợ chồng này nữa, tự dưng em muốn ngồi lại để xem họ thế nào cho đến khi họ rời đi. Thật là một đôi vợ chồng hạnh phúc với tình yêu thuần khiết giữa thời buổi tình yêu được đo đếm bằng tiền và những thứ vật chất khác.

Lát sau anh chồng đi vào, trên tay cầm duy nhất một ổ bánh mì và chai nước suối. Em thắc mắc quá, 2 người sao mua một ổ, hỏng lẽ anh chồng ăn xong rồi mới mua về cho vợ hay sao, em nghĩ bụng.

– Nè, em ăn bánh mì đi cho nóng rồi mình vào khám sớm rồi gọi điện về quê cho cả nhà yên tâm. Anh mua bánh mì trứng kẹp nhiều đồ chua em thích ăn nè. Ăn thử xem bánh mì ở thành phố có khác bánh mình nhà quê không?

– Sao anh mua có một ổ vậy, anh không ăn hả?

– Anh… anh ăn rồi. À mà không, anh không có đói, thôi em ăn đi cho nóng không trứng nguội tanh lắm em.

Nói rồi anh chồng dúi ổ bánh mì vào tay người vợ. Ý nhị, người vợ chia đôi ổ bánh mì đưa lại cho chồng:

– Mình cùng ăn nha anh, em cũng không muốn ăn. Đi đường cũng còn mệt quá anh!

Nói rồi 2 vợ chồng cùng ăn ngon lành. Xong họ chia đôi ly nước. Trông họ thật đẹp đôi và hạnh phúc, dù vẻ đơn giản bên ngoài không thể che giấu được điều đó. Em đoán chừng cả hai chừng 25 tuổi đổ lại. Cái tuổi này đáng lẽ đang sung sức để sinh đẻ, mà sao phải đi khám hiếm muộn? Tự dưng nhìn cảnh đó, em thầm ước giá chi ngồi giữa họ là một đứa trẻ xinh xắn nữa thì hay biết mấy. Hẳn đây sẽ là một gia đình thật đẹp và hạnh phúc, nhưng sự thật là giờ đây họ đi chữa hiếm muộn – một căn bệnh “nan y” của xã hội hiện đại.

Ăn xong, anh chồng lịch sự lấy giấy gói bánh mì từ tay vợ và chai nước suối đã uống sạch không còn một giọt cho vào thùng rác rồi quay lại nắm tay vợ bước đi. Nhưng chị vợ cứ ngần ngừ mãi nửa muốn đi, nửa không. Như hiểu nỗi lòng của vợ anh nhẹ nhàng ngồi xuống nắm lấy tay vợ.

– Em à, sao vậy? Ở quê, vợ chồng mình đã quyết tâm rồi mà sao em…

– Em không biết nữa, nhưng em sợ lắm anh. Em sợ lỡ chúng ta không thể có con được thì sao, bao nhiêu vốn liếng, tài sản dốc hết vào chuyến đi này rồi. Em sợ lắm lỡ thụ tinh trong ống nghiệm không thành công thì không phải chúng mình sẽ mất hết sao anh. Thôi, hay là…

– Không sao đâu em, mình còn trẻ mà, anh sẽ cố gắng đi làm để nuôi hai mẹ con. Sau đợt này rồi, em về ở nhà dưỡng thai rồi đẻ cho anh một đứa con thật ngoan vào. Rồi em còn phải đẻ cho anh một đội bóng nữa chứ, anh sẽ cố gắng nhận làm thêm thiệt nhiều việc, em chỉ việc ở nhà chăm con, nấu ăn ngon chờ anh đi làm về ăn thôi được không? Bậy giờ vợ chồng mình vào đó nha.

Em ngỡ ngàng trước câu trả lời của người chồng. Thật hiếm có người chồng nào suy nghĩ được như vậy khi mình đang bế tắc trên con đường đi tìm con. Đúng là nhìn người bề ngoài không thể nào đánh giá hết con người ta được. Với suy nghĩ này ai dám nói đó là một anh chồng nông dân chân lấm tay bùn chứ. Thay vì cau có hay gắt gỏng vợ, thì anh ta lại hết sức lạc quan và truyền sự lạc quan ấy đến cho vợ mình một cách rất nhẹ nhàng và đầy yêu thương. Quá khâm phục luôn.

Nghe chồng nói vậy, cô vợ trẻ mỉm cười, gật đầu và hai vợ chồng cùng nắm tay nhau đi về phía trước. Nhìn dáng họ đi tràn đầy quyết tâm và quyết thắng. Em không biết liệu họ có thành công trong chuyến đi này không, nhưng em nghĩ với tình yêu và suy nghĩ lạc quan của người chồng chắc chắn họ sẽ có những đứa con của mình.

Về phần ông chồng em, lúc đầu biết em không chịu vào khám thai sớm mà có ý ngồi lại xem hai vợ chồng này anh nhăn nhó, càm ràm khó chịu với em đủ kiểu. Tự dưng sau khi chứng kiến câu chuyện của vợ chồng kia, anh bỗng làm một hành động khiến em bất ngờ là nắm lấy tay em siết chặt rồi áp tai xuống bụng em nghe con đang chòi đạp bên trong.

Em kể câu chuyện này ra không phải để mua vui, cũng không phải để kể lể chuyện chồng em đâu các mẹ, mà em muốn nói nhỏ với các mẹ nào không may hiếm muộn rằng, cuộc sống luôn có những phép màu và chúng ta hãy tin vào những phép màu đó, để phép màu xuất hiện vợ chồng hãy luôn yêu thương và nắm chặt tay nhau cùng bước như đôi vợ chồng kia

 

webtretho (Dangvi2010)

Share Button